Rực đỏ trong sắc nắng vàng mùa thi, phượng đua sắc khoe hương trong buổi sớm. Những cánh phượng còn mọng sương và thoảng nhẹ gió đồng man mát ban mai. Trong cái ngây ngất và thoáng đãng của sáng mùa hè, được chở người mình yêu trên chiếc xe đạp nhỏ, trên tay là nhành phượng đỏ rực hay ánh tím bằng lăng thì còn gì lãng mạn và thơ mộng bằng!
 |
|
Hoa phượng ở Huế |
Phượng Huế mùa này rực cùng với người và đất nơi đây. Phượng đứng đó, dưới sắc nắng ban mai, còn dòng người vẫn trôi chảy. Dòng đời nổi trôi, chỉ có Phượng là vẫn đứng đó ngắm nhìn mọi thứ chảy qua.
Cánh phượng từng một thời là nỗi nhớ học trò, giờ trở thành kỷ niệm phút chia xa. Những người bạn xưa giờ đã xa, xa mái trường xưa, xa thầy cô, để bước vào một môi trường khác. Phượng đứng đó, nhìn ngắm và chờ mong. Phượng chờ mong điều gì? Chờ một ngày cậu học trò cũ sẽ về thăm lại trường, chờ để năm sau lại đưa tiễn những bước chân khác lên đường. Phượng nở báo hiệu sự chia ly, nhưng Phượng cũng mang đến những sự gặp gỡ khác đó chứ.
 |
|
Hoa phượng |
Hai cây cầu với hai cây phượng ở hai đầu, phải chăng phượng đang canh giữ đất này? Cầu Trường Tiền, nhân chứng cho thời đại hoàng kim của sắt trên đất Việt, nó cũng là nhân chứng cho bao nỗi đau và chiến tích của nhân dân cố đô.
"Cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp Em qua không kịp thì tội lắm anh ơi Ngờ đâu mà duyên trời sớm dứt, đêm em nằm tấm tức luỵ nhỏ tuôn rơi Bấy lâu ni mang tiếng chịu lời Dẫu có xa nhau đi nữa cũng bởi ông Trời mà thôi".
Giờ cây cầu lại đứng đó, cùng dòng sông Hương thơ mộng và nhành phượng bên cầu, nó đang ngày ngày chứng kiến bao sự đổi thay của Huế. Huế phát triển nhưng Huế vẫn thơ mộng như xưa. Ai đến Huế và chưa thăm cầu Trường Tiền thì coi như chưa đến Huế. Ai ra thăm cầu mà chưa gặp dịp cầu đỏ đèn thì coi như chưa thăm cầu. Cây phượng năm nay vẫn vậy, vẫn ra hoa đỏ tươi như cách đây hai năm khi tôi vào Huế lần đầu.
Huế với những con đường tràn ngập bóng cây. Có đi nhiều thành phố khác đã mới biết Huế xanh nhường nào và ý nghĩa cũng như sự thu hút của Huế xanh. Vậy mà một bộ phận người Huế lại đang từng ngày phá vỡ đi ấn tượng này!
Cạnh Huế đô thị ồn ào là một Huế xưa, vẫn con sông bến nước, thuyền câu.
Như bức tranh về một làng quê Việt Nam bao đời nay vậy, Huế phát triển trong sự thanh bình muôn thuở. Liệu bao nhiêu năm sau thì cái thanh bình này bị phá vỡ đi? Những khách sạn năm sao đang thi nhau mọc lên, những ngôi nhà chọc trời đang lực lưỡng lớn lên ở bờ Nam? Khách du lịch đến Huế khi ra đi vẫn nhớ thương và quyến luyến mảnh đất thanh bình này.
Phượng vẫn đứng đó, nở hoa và chờ mong. Hoa phượng lại tàn và mùa hè trôi đi. Mùa đông đến mang đi những lá phượng. Lá phượng rơi rơi trong cái gió se lạnh và nỗi nhớ nhà, những ngày này ở quê mẹ là người vất vả nhất. Con vào đây ăn học nên mẹ lam lũ trong nắng sương và gió rét. Con bất hiếu với mẹ vì con chưa làm được gì để tặng mẹ. Mùa đông đến và Phượng chỉ còn trơ cành. Những cành gầy guộc trông thật thương. Cành Phượng sao giống tay mẹ gầy, cành phượng vẫn đứng đó chống chịu với cái rét và những cơn mưa. Cuối cùng rồi mùa xuân cũng đến. Phượng ra những chồi non, vươn sức mình ra với thiên nhiên và con người nơi đây. Phượng hoà mình vào dòng nhịp sống đang chảy. Phượng mang về cho phố phường sức sống mới. Để rồi một năm nữa lại qua, Phượng lại ra hoa và hè lại đến.
Tôi lại lớn lên thêm một tuổi, nhưng những gì tôi đã đạt được thì liệu có lớn lên thêm không?
Tôi chỉ muốn nhắn nhủ những ai yêu Huế, từng sống ở Huế hay có quan tâm đến Huế hãy để ý đến sắc đỏ của phượng trong những ngày này. Vì mỗi năm chỉ có một lần, phượng nở tươi sắc đỏ. Hãy biết yêu mảnh đất đã sinh ra mình, nơi mình đang sống hơn, hãy yêu thiên nhiên hơn!
Theo VietNamNet |